NẾU THUYỀN ĐI NGƯỢC HƯỚNG GIÓ, LIỆU BẠN CÓ CỐ CĂNG BUỒM?
Một câu hỏi nghe tưởng đơn giản và tôi chắc rằng hầu hết chúng ta sẽ trả lời: “Không”, rằng chỉ người dại mới chọn cách phí sức và chống lại tự nhiên.
Nhưng đó là khi tôi hỏi bạn về một con thuyền ngoài kia. Còn trong đời sống của chính mình, chúng ta lại không thể nhìn rõ bối cảnh và rất thích căng buồm ngược gió.
Tranh cãi khi người khác đang nóng giận
Tại sao phải ra sức đứng giữa trời chống lại cơn bão chứ? Dẫu biết lửa gặp gió chỉ có thể bùng lên, nhưng ta vẫn cố nói thêm một câu, đẩy thêm một ý, nhấn thêm một nỗi đau. Thắng và bình yên, điều gì quan trọng hơn?
Yêu một người đã có gia đình
Trái tim vẫn nghĩ rằng mình đủ mạnh để chống lại tất cả. Nhưng gió ngoài biển không bao giờ đổi hướng chỉ vì chiếc thuyền muốn đi tiếp. Bạn tin mối tình của mình ngoại lệ, nhưng cuộc đời luôn có qui luật riêng của nó: đi ngược dòng thì mệt, thương sai người thì rách lòng.
Muốn thay đổi người khác
Bạn tin nếu cố thêm chút nữa, họ sẽ khác. Nhưng mỗi con người là một dòng nước riêng, có lịch sử, có nếp chảy, có cách tìm đường về biển của họ. Nếu bạn cố ép dòng nước ấy uốn theo ý mình, nước sẽ tràn bờ, cuốn bạn đi trước tiên.
Vậy tại sao chúng ta thích đi ngược gió?
Vì bên trong mỗi người có một “cánh buồm” mang tên cái tôi.
Hiện diện. Nhìn cho rõ dòng nước đang chảy về đâu. Thấy được hướng gió đang đưa bạn về nơi nào. Nhận ra điều gì thực sự làm mình tốt lên, điều gì đang kéo mình đi ngược.
Không phải lúc nào rời đi cũng là yếu đuối. Không phải lúc nào im lặng cũng là chịu thua.
Rốt cuộc, bạn muốn làm một con thuyền cả đời căng buồm ngược gió để chứng minh rằng mình mạnh mẽ. Hay bạn muốn trở thành một người biết xoay nhẹ hướng cánh buồm, và để cuộc đời đưa mình về phía bình yên?
𝐁𝐢𝐞̂́𝐭 𝐨̛𝐧 𝐛𝐚̣𝐧 đ𝐚̃ đ𝐞̂̉ 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐝𝐨̀𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐮̛̃ 𝐧𝐚̀𝐲 𝐜𝐡𝐚̣𝐦 𝐯𝐚̀𝐨 𝐭𝐫𝐚́𝐢 𝐭𝐢𝐦. 𝐆𝐮̛̉𝐢 đ𝐞̂́𝐧 𝐛𝐚̣𝐧 𝐬𝐮̛̣ 𝐝𝐢̣𝐮 𝐝𝐚̀𝐧𝐠 & 𝐜𝐚̉𝐦 𝐡𝐮̛́𝐧𝐠 𝐭𝐢́𝐧𝐡 𝐧𝐮̛̃!


